We Are One

Lớn phải có lông nách ~ Sống phải có phong cách
 
Trang ChínhTrang Chính  GalleryGallery  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Keywords
Bài gửi sau cùng keke
Bài gửingười gửithời gian
[�] Vào đây ngó tí đi :D Thu Jul 19, 2012 9:42 pm
[�] [PJ] A2's 1st movie - Sự xuất hiện Fri Jul 13, 2012 5:59 pm
[�] Park JiYeon-Xin em-đừng rời bỏ tôi :( Fri Jul 06, 2012 10:19 am
[�] Park JiYeonnnnnnnnnnnnnnnnn Day By Day Fri Jul 06, 2012 10:17 am
[�] Nhớ Ji T.T Thu Jun 28, 2012 11:22 am
[�] [Threeshot][PG] Một ngày thiếu TêTê Wed Jun 27, 2012 5:18 pm
[�] [Threeshot][K] Bạch Sâu và gã thợ Tê Wed Jun 27, 2012 3:21 pm
[�] Khuntoriaaaaaaa Mon Jun 25, 2012 5:25 pm
[�] Việt anh shipper Khuntoria vào đây mà xem nhé :-j Mon Jun 25, 2012 3:07 pm
[�] Hâmmmmmmmmmmmmmmmmmmmm Mon Jun 25, 2012 10:20 am
[�] :">>>>>>. TêMin đẹp trai :"> Mon Jun 25, 2012 10:11 am
[�] nyyyyyyyyyyyy :x Sun Jun 24, 2012 4:20 pm
December 2020
MonTueWedThuFriSatSun
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
28293031   
CalendarCalendar
Affiliates
free forum


Share
 

 [Threeshot][PG] Một ngày thiếu TêTê

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Ừ, tao đẹp zai mà :">
HunHan-AHolic <3
HunHan-AHolic
Ừ, tao đẹp zai mà :" />

Tổng số bài gửi : 56
Dang vọng : 1
Join date : 21/05/2012
Age : 21
Đến từ : A2 Family

[Threeshot][PG] Một ngày thiếu TêTê Empty
Bài gửiTiêu đề: [Threeshot][PG] Một ngày thiếu TêTê   [Threeshot][PG] Một ngày thiếu TêTê EmptyTue Jun 26, 2012 11:36 am

Loading
Author : Tôm
Beta: Mây
Pairing : TêJi
Disclaimer : Các nhân vật trong fic không thuộc về tôi và tôi viết fic hoàn toàn với mục đích phi lợi nhuận.
Genre: Humor
Rating : PG
Summary: Tê àh làm ơn về nhà mau đi

_________________
[Threeshot][PG] Một ngày thiếu TêTê 7083236347_de9bb770cf
i.love.u

/icon.tumblr/sign.patmoon@flickr/
Về Đầu Trang Go down
https://a2twinkle.forumvi.com
Ừ, tao đẹp zai mà :">
HunHan-AHolic <3
HunHan-AHolic
Ừ, tao đẹp zai mà :" />

Tổng số bài gửi : 56
Dang vọng : 1
Join date : 21/05/2012
Age : 21
Đến từ : A2 Family

[Threeshot][PG] Một ngày thiếu TêTê Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: [Threeshot][PG] Một ngày thiếu TêTê   [Threeshot][PG] Một ngày thiếu TêTê EmptyTue Jun 26, 2012 5:01 pm

Loading
Chap 1: Part1:

JiYeon là một cô nhóc dễ thương
Biết uýnh võ từ khi mới học lớp mầm, hơn nữa lại rất có năng khiếu nên ngay từ bé xíu đã có khá nhiều giải thưởng. Múa võ ngầu là vậy nhưng thật ra Ji rất đáng yêu, lại còn đa cảm, chuyện nhỏ tí ti cũng làm cho cô bé buồn được. Ji gần là maknae của T7, lại khá ngoan ngoãn nên mọi người cưng lắm, nhìn cô còn ra dáng maknae hơn con lỏi Hwa Young. Ji có những suy nghĩ đơn giản, thỉnh thoảng còn ngu ngơ nên lại càng được cưng hơn nữa. Cưng cô nhất có lẽ là già làng của T7 - TaeMin. Tae cưng Ji lắm có chút xíu cũng dành làm hết cho Ji. Có yếu điểm là không thể cưỡng lại aegyo của cô bé. Ji cũng biết vậy nên mỗi lần muốn xin xỏ cái gì là lại giở aegyo ra, thể nào cũng thành công. Thế cho nên lúc nào cũng thấy Tae kè kè bên Ji, cứ động vào Ji là Tae cáu. Già làng đáp ứng cô bé bất kì việc gì cho dù nhỏ nhất.
“Tae àh, lấy dùm em khăn tắm”“Tae em đói~~~~~”
“Tae lau kiếm cho em”“Tae em muốn cái túi con cú đó~ Buing buing~~~~~”
“Tae lấy gậy…”
“Tae đón em~”

“Tae…”
“Tae…”

Và cứ cái điệp khúc như thế. Cho tới 1 hôm, Tae phải đi đâu đó cả ngày, cô bé Ji ngây thơ nhận ra trong 1 ngày này sẽ chẳng còn ai cho mình sai vặt nữa…“Ji àh, ngày mai anh phải về Canada có việc. Chỉ 1 ngày thôi nên em tự nhé. Khăn tắm anh đã treo sẵn trong nhà tắm, kiếm cho em tập cũng đã lau rồi, để ở trên tủ giày. Anh đã dặn SoYeon dẫn em đi ăn đúng giờ còn Lin sẽ đón em ở trường nhé. Nếu đi đâu thì rủ EunJung đi cùng, mai cô ta rảnh đó, dĩ nhiên anh cũng đã dặn trước rồi. Sách tiếng Việt của em anh đã mua để ở đầu giường phòng khi em muốn thử cái máy làm kem con Mây mới gửi từ bên Việt mà hội kia k có nhà. Với lại blah blah blah…Và nhớ kĩ 10h tối mai bay qua VN, e phải bám chặt lấy anh quản lý, nhớ mở máy điện thoại ngay khi xuống máy bay phòng khi bị lạc. Đồ đạc của em anh đã xếp sẵn rồi, chỉ cần sách đi thôi. Visa, passport… anh đưa cho HyoMin, lúc đi thì đi với cô ấy. Về tới KTX thì ngủ luôn đi không sẽ mệt. Sáng hôm sau la anh về rồi. Biết chưa”
“Dạ biết”
Đó là tất cả những gì Tae nói với cô vào tối hôm qua. Ji ngoan nên đã nhớ rất kĩ, ngủ dậy vẫn còn nhớ nên đã tự giác xuống dưới ăn sáng cùng mọi người. Hyo Min đi chụp hình rồi nên chỉ còn 5 người cùng ăn. Ăn xong cô phải lên trường. Tae không dặn là có người đưa cậu đi nên cậu nghĩ là cậu sẽ tự đi. Và thế là Ji vui vẻ ăn sáng rồi xách cặp phi ra khỏi nhà tung tăng tới trường. Cô tới trường rất đúng giờ, tìm được ngay giảng đường và học hết 1 giờ triết tại đó. Nhưng mà Ji cứ thắc mắc tại sao hôm nay không có ai gọi tên cô lúc điểm danh như mọi ngày. Nhưng mà cũng lập tức quên đi khi học giờ giáo dục thể chất. Cô đã nhảy qua xà ngay lần đầu tiên thực hiên, Ji rất vui. Học xong cô tung tẩy xách cặp đi về, Tae đã dặn là không được tắm ở trường nên cô cũng chưa bao giờ tắm ở trường cả. Có lẽ tại quá phấn khích vì lần đầu tiên tự đi học nên cô lại vô tư tự đi về mà quên mất cái gì đó…”Anh đã dăn SoYeon dẫn em đi ăn đúng giờ còn Lin sẽ đón em ở trường nhé…”

Lin sau khi đợi cả tiếng đồng hồ không thấy cô em gần út bé bỏng đâu cả thì đã dùng vốn tiếng Hàn bập bẹ của mình đi hỏi tứ tung trong trường. Sau khi lục tanh bành cái trường ĐH Hàn Xẻng thì biết được hôm nay sinh viên Park Ji Yeon không đi học, giáo viên môn Lịch Sử và Tiếng Hoa đã điểm danh nhưng không thấy. Lin phát hoảng chạy vòng vòng trước cổng trường, miệng gào ầm ĩ cái thứ tiếng Hàn lơ lớ“Ji ơi! Em đi đâu vậy Ji”
Đang lúc hoảng loạn thì cái đầu thông minh của Lin nhớ ra là Ji có đem theo điên thoại, thế là cậu nhanh chóng rút con iphone sáng lấp lánh của mình ra nhấn số. Nhưng đáp lại Lin là cái giọng vừa quen vừa lạ
“Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin vui lòng gọi lại sau”

Lin đưa ánh mắt căm thù dòm lom lom vào cái điện thoại mắc dịch“Ai cho mày nói thế hả đồ khốn”
Rồi một tràng liên hoàn rủa xả, nước miếng văng lung tung. Lin nhà ta nhảy chồm chồm luôn mồm xỉ vả cái…điên thoại bằng 4 thứ tiếng, tiếng Việt, tiếng Hàn, tiếng Anh và Tiếng Tàu. Khi đã thấm mệt cậu quyết định cầu cứu mấy unnie lớn trong nhà‘Pip..Pip..’
“Bắt máy đi mà HyoMin unnie”
HyoMin lúc này đang trốn trong 1 xó buôn điện thoại với Victoria của cậu. Đang tới khúc tình cảm dạt dào lai láng

“Viccie àh~~~~~ Minnie nhớ Viccie lắm í~~~~ Vic có nhớ Min không~~~~~”
“Sao Minnie lại hỏi thế~~~~~ dĩ nhiên là Vic nhớ Min rồi. nhớ phát điên lên í~~~~~~ “

“Vic ah~~~~~~”“Min ah~~~~~~~~~~~~~~~”“Mắc ói! Hai người rảnh quá ha~” Jungie ở đâu đi qua chêm 1 câu lắng đọng xúc tích tồi lại đi mất. HyoMin đần mặt ra nhìn, đang định gào lên thì điện thoại báo có cuộc gọi đến
“Vic chờ 1 tí nhé~ có điện thoại của thằng Lin…pip…Gì mầy unnie đang bận nói lẹ đi..."
"unnie..."
“mày…! Mệt quá, thế em làm sao? Đón Ji chưa? Tụi bây đi đâu, ăn mảnh ở xó nào chưa thèm vác mặt về nhà nữa hả”
“Huhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhu”

“Ấy làm sao hả? làm sao?”
“Unnie ơi Ji nó mất tích rồi em tìm không ra! Hu hu”

“Mố? ABCXYZ#%^&*^^#RU%U^FDN &(ER~!#@#% $T…”
Huhu làm sao bây giờ hả unnie”

“Trăng sao gì mau báo cảnh sát! 113 114 911 119 115 !@^$&U &^(I ( ^E%^@$%&$%*Ư$#@B Mau lên”
“Huhu đi liền”

HyoMin hoảng loạn ré lên ầm ĩ như thú rừng lạc bầy làm cả bọn phải ào ra dòm
“Minnie! Làm sao vậy?” Jungie tròn mắt “bộ Vic có bồ hả?”

“Bốp” Ăn dép
“Minnie sao thế! Mặc xác Tổm đi! Nói nghe coi”

“Ji nó đi lạc mất rồi! Điên lên mất! Đứa nào thả nó đi học 1 mình hả?”
“Nó tự động đi, đâu ai biết” Jungie sau khi choáng váng thì vẫn còn tỉnh táo để tham gia góp í
“Thôi không phán xét nữa! mau đi kiếm nó đi k thằng Tê nó tế cả lũ!”
Min chốt hạ rồi đá 2 đúa còn sót lại ra khỏi nhà, bản thân thì lại áp điên thoại lên tai kêu gào “Huhu Vic ơi con Ji nó mất tích rồi!unnie phải đi kiếm không thằng Tê nó cho 1 đao chết tươi luôn đấy!”

“MỐ?????!!!!! Mau đi tìm đi unnie! Ji đi mất em biết bắt nạt ai”

“Huhu”
“huhu”
.
.
.
.
.
.

Lin sau khi mò mẫm dò hỏi thì cũng kiếm ra cái đồn cảnh sát cách trường ĐH tầm 10 bước chân. Xông ngay vào đó với bộ dạng thảm hại, cô rú ầm ĩ
“Chú Chú Chú Chú Chú, em cháu đi lạc! Mau tìm em cháu đi nếu không người yêu nó tế sống cháu mất”

“Ấy cô bình tĩnh…”
“Bình tĩnh con khỉ! Chú mau tìm”

“Được rồi được rồi! cô ngồi đây đã! Thế em cô tên gì? Bao nhiêu tuổi? lạc được bao lâu rồi?”
“Tên Park Ji Yeon, 20 tuổi, nó đi từ sáng tới giờ đó chú”
.
.
.
.
.
.

“Cô giỡn tôi đấy àh?”
“Giỡn cái đầu chú áh”

‘bình tĩnh bình tĩnh! Không chấp trẻ con’ ông cảnh sát hít thở đều đều để giũ bình tĩnh không xông vào cho con nhóc hỗn láo trước mặt 1 trận
“Cô àh! Cô bình tĩnh. Em cô mới đi từ sáng, tới bây giờ mới chỉ được vài tiếng chưa thể tính là đi lạc hay mất tích được. Hơn nữa cô ấy lớn rồi mà…”

Lin đứng nghe ông cảnh sát nói bập bõm câu được câu mất mà muốn sôi tiết. Cô xông vào túm cổ ông ta đu người như khỉ đu cây, ăn vạ
“Mới có 20 tuổi mà lớn cái nỗi gì hả chú! Em cháu nhát lắm mau kiếm nó đi mà”

“Cô àh! Qui tắc là phải quá 1 ngày mới là mất tích!”
“Gì? 1 ngày? Tới lúc đó cháu cũng thành cái xác rồi! Giời ơi là giời”
Lin hoảng loạn chân quơ tay cào lộn tung cả cái văn phòng của người ta. Mấy ông cảnh sát tròn mắt ra nhìn không biết phải xử lý tên ngốc phá hoại kia như thế nào.
Đành phải…

Xoạch

“vào đó ngồi 1 lúc đi”Rầm…..tống vào trại

_________________
[Threeshot][PG] Một ngày thiếu TêTê 7083236347_de9bb770cf
i.love.u

/icon.tumblr/sign.patmoon@flickr/
Về Đầu Trang Go down
https://a2twinkle.forumvi.com
Ừ, tao đẹp zai mà :">
HunHan-AHolic <3
HunHan-AHolic
Ừ, tao đẹp zai mà :" />

Tổng số bài gửi : 56
Dang vọng : 1
Join date : 21/05/2012
Age : 21
Đến từ : A2 Family

[Threeshot][PG] Một ngày thiếu TêTê Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: [Threeshot][PG] Một ngày thiếu TêTê   [Threeshot][PG] Một ngày thiếu TêTê EmptyTue Jun 26, 2012 5:15 pm

Loading
Chap1: Part 2:

Min, So và Jungie tất tả chạy hùng hục tới đồn cảnh sát. Vừa tới nơi đã thấy con em trời đánh ngồi im trên ghế khóc sụt xịt. Min ngay lập tức chạy lại phía mấy ông cảnh sát xin lỗi rối rít, còn tụi So và Jung chạy tới chỗ Lin hỏi han tùm lum

“Trời ơi! Xin lỗi ạh! Rất xin lỗi! Em cháu đã làm phiền”

“Không sao! Cô ta nói em trai các cậu đi lạc hả? Cô ta phá tung cả cái bàn của tôi kìa”
“Dạ đúng rồi chú”

“Bây giờ chúng tôi cũng không có làm gì được! Thôi thì mọi người cứ về nhà đợi. Tới sáng mai không thấy em cô về thì tới đây trình báo”
“Dạ cám ơn chú”
Nói rồi cậu lôi tụi em về kí túc, mở hội nghị bàn tròn
“Kiếm không thấy sao”
“Dạ không!”“Hết cách rồi”
“Em còn gọi về cả nhà nó mà không có”
“Làm thế nào đây mấy unnie, báo anh quản lý với TaeMin nhé”

.
.
.
.
.
.

“Huhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhuhu”
Cả lũ rống lên khóc lóc thảm thiết. Nước mắt nước mũi chảy tùm lum, kể cả nước miếng cũng ròng ròng. Đứa nào cũng cố mà ngoạc mồm ra gào thật to. Đang trong lúc khí thế thì cánh cửa mở tới cạch một cái. Tụi nó giật bắn người ôm chặt lấy nhau vì nghĩ Tê về đột xuất. Mắt mũi nhắm tịt chờ đợi

“Em chào các unnie! Mọi người làm gì ôm nhau vui vậy?”
Gì?

Vui?Nó không biết là…
…vì nó…
…mà…
…tụi này…
…giảm thọ tới cả nửa thế kỉ àh…
Thế mà nó còn …
Vui…

Vui…
vui…
VUI?????!!!!!

VUI CÁI CON KHỈ MỐC >
“JIYEON~~~~~~~~~~~~~~~~” Nghĩ là nghĩ vậy nhưng có đứa nào dám nói. Bây giờ chỉ cần thấy được em tụi nó bằng xương bằng thịt là tụi nó mừng tới không cần cái gì nữa rồi. Vì thấy được Ji là tụi nó thoát được án chảm của Tê đại vương, là tụi nó sống rồi! Thế nên vừa nghe cái giọng quen thuộc ấy là tụi nó sướng muốn vỡ tim chết luôn cũng được, xông tới ôm con bé chặt cứng, khóc lóc thê thảm làm con bé thộn cả mặt ra chẳng hiểu cái quái gì.

“Ji có làm sao không”
“Đi đâu giờ này mới về”

“Sao không chờ unnie tới đón mà tự í đi thế hả? nhỡ có bắt cóc thì sao”
“Có biết mọi người lo lắm không hả”

Mỗi đứa 1 câu chí chóe như cái chợ
“Eh! Em xin lỗi! Em tranh thủ ghé lớp học Wushu vì sắp tới không có được học! Mấy unnie giận em hả?” Mặt con bé xụ xuống làm tụi kia không nỡ mắng (có mà không dám)

“Đâu có! Thế sao em không đi học?”
HyoMin nhẹ nhàng xoa lưng thằng nhóc

“Em có đi mà! Em còn đạt điểm cao môn giáo dục thể chất cơ mà” Nó tự hào khoe, các unnie nó ngậm ngùi ngộ ra "Quên mất nó là ai”.
Rồi mỗi người 1 tiếng thở phào nhẹ nhõm!

Tụi nó lại tiếp tục một ngày không có TaeMin

_________________
[Threeshot][PG] Một ngày thiếu TêTê 7083236347_de9bb770cf
i.love.u

/icon.tumblr/sign.patmoon@flickr/
Về Đầu Trang Go down
https://a2twinkle.forumvi.com
Ừ, tao đẹp zai mà :">
HunHan-AHolic <3
HunHan-AHolic
Ừ, tao đẹp zai mà :" />

Tổng số bài gửi : 56
Dang vọng : 1
Join date : 21/05/2012
Age : 21
Đến từ : A2 Family

[Threeshot][PG] Một ngày thiếu TêTê Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: [Threeshot][PG] Một ngày thiếu TêTê   [Threeshot][PG] Một ngày thiếu TêTê EmptyWed Jun 27, 2012 3:37 pm

Loading
Chap 2:

HyoMin ngồi rung đùi nhàn hạ trên ghế sofa, tay cầm quyển truyện tiếu lâm quăn queo không biết móc từ đâu ra đọc. Thỉnh thoảng lại vỗ đùi đen đét, cười hô hố đến vô duyên.
Đang tới khúc hay, nước mắt nước mũi do cười quá nhiều chày thành dòng, mồm ngoác ra hết cỡ cười cật lực thì điện thoại để trên bàn réo inh ỏi, mất hết cả hứng. HyoMin nhíu mày cầm cái điện thoại lên dòm xem đứa mất dạy nào dám phá đám giây phút thiên đường của cậu, định bụng sẽ chửi cho một trận. Nhưng tất cả dự tính hùng hồn bay cái vèo khi thấy tên người gọi
“Anh Tề” is calling
HyoMin giật thót, phi quyển truyện cũ nát ra phía xó nhà
“TaeMin hả?!...Có…Có gì không?” Cô trấn tĩnh vuốt ngực vài cái hỏi dò
“Ở nhà thế nào rồi? Đã chuẩn bị hết chưa?”
“Ờh ờh bình thường, chuẩn bị hết rồi, khỏi lo. Có vậy thôi hả?”
“Ý gì đây?”
“Không có”
“Ờh thế con nhóc của tôi đâu rồi? Cả sáng nay tôi gọi đều không được là sao hả?”
“Sao là sao? Nó chả sao cả! Đang ngủ bình thường. Đứa nào nói nó làm sao? Nó hoàn toàn bình thường mà. Cậu nói gì lạ như chó ăn cỏ, sét đánh ngang tai thế hả?”
.
.
.
==
.
.
.

“Tôi nói cái gì? Có chuyện gì hả?”
“Ah…đâu…đâu có! Ý…ý là nó vẫn bình thường đáy mà! Nó đi học nên…ờh…ờh…tắt máy. Đúng rồi Nó tắt máy đấy! Không sao đâu!”
“Cậu bị cái gì đấy hả HyoMin?”
“Cậu rảnh quá ha, tôi có sao đâu”
“…”
“…”
“…Được rồi! Nghỉ đi! Bao giờ Ji dậy thì bảo gọi ngay cho tôi! Đi đây!”
“Ờh Ờh…”
HyoMin nhìn căm hờn nhìn vào màn hình, thầm rủa xả đứa điên nào nghĩ ra cái điên thoại. Cứ đà này chắc cô chết sớm quá. Quăng cái điện thoại xuống sofa, cô tung tấy chạy ra xó nhà nhặt cái quyển rách nát kia lại, gác chân lên bàn đọc tiếp, trông thảnh thơi hết sức
“Há Há Há”
“Unnie ah~”
Một giọng ngái ngủ nhẹ nhàng cất lên, JiYeon đứng nép ở cửa phòng dụi dụi mắt. HyoMin đưa cặp mắt tèm lem nước lên nhìn connhóc rồi nhanh chóng chỉnh đốn lại tư thế, đưa tay vẫy nó lại gần.
“Dậy rồi hả? Có đói không”
“Dạ không! Mới nãy ăn rồi mà un~ unnie làm gì đó?”
“Ah đọc truyện! Truyện hay lắm, unnie mới kiếm được ở chợ sách lậu đó! Hê Hê” HyoMin cười hề hề nhớ lại đoạn hội thoại của mình vơi thằng bán sách
*flashback*
“YAH! THẰNG ĐẠI BỊP! Mày nghĩ sao hét tao 5 đồng cái thứ này *tay ve vẩy quyển sách bung cả bìa*?”
(Mô tả về quyển sách của HyoMin: cũ nát tới mức quăng ra đường đồng nát còn không thèm lượm)
“cái…”
“1 đồng bán thì mua không thì dẹp”
“cái…” thằng nhóc bán sách vừa há mồm ra định nói thì HyoMin đã gào lên
“Mày cứ thử không bán đi!” cô đứng 1 tay chống hông, 1 tay chỉ thẳng vào mặt nó “Em gái tao học Wushu 19 năm đấy nhá *ý nói Ji* mày ngon nói không bán đi tao gọi nó ra kick mày liền áh” tay cầm cái điện thoại dọa nạt
Thằng nhóc bán sách đứng nhìn mặt như thế này (==)
“Mới sáng sớm đã gặp con khùng! Thế này thì buôn bán cái gì nữa! này cầm đi! Làm ơn trả tiền rôi đừng có quay lại nữa! mà này! Bộ anh xấu như Trung Vô Diệm hay sao mà cứ phải bịt khẩu trang thế hả?”
“YAH ai là Trung Vô Diệm? Tại tao sợ bỏ ra người t xỉu hết vì tao quá đẹp thôi! Đưa đây” cô giật phắng quyển truyện trên tay thằng nhóc rồi ngúng nguẩy đi thẳng sau khi ném cho nó 1 đồng! thằng nhóc tròn mắt ra nhìn cảm thán
“khổ thân, trẻ vậy đã bị khùng”
*end flashback*
HyoMin chép miệng sau khi nhớ lại cái đọan hội thoại ngớ ngẩn của chính mình, đáng lí cậu chỉ nên trả nó 5 hào thôi! Tiếc quá
“Cho em coi với unnie~” JiYeongiật giật áo HyoMin
“Nè” cô cười tít mắt đưa cho nó

‘Random 1’
-Tao có thể nói 100 từ bắt đầu bằng chữ M đấy nhá! Siêu chưa
-Ăn thua gì! Tao còn nói được 1000 từ bắt đầu bằng chữ T cơ
-Cóc tin, nói thử xem nào
-Thiếu tướng trên trực thăng tỉa từng thằng tạch tạch tạch tạch……
.
.
.
.
.

“Há Há Há Há Há Há Há Há Há Há Há Há Há”
“Vui không vui không vui đúng không”
“dạ vui unnie há há”
“Dĩ nhiên unnie mua mà”
HyoMin vỗ ngực đôm đốp ngủa mặt lên trời cười ha hả
JiYeon đặt quyển truyện xuống, giọng hơi trầm lại nhìn HyoMin
“Unnie ơi bao giờ TaeMin mới về?”
HyoMin sau khi cười tự mãn đã đời thì cũng ngồi xuống cạnh JiYeon, nghe con em hỏi thế nhất thời bị đơ
“Gì? Bộ TaeMin không nói cho em hả?
JiYeon liếc nhìn HyoMin khinh bỉ ý nói “tôi mà biết tôi hỏi bà làm quái gì”. HyoMin nhìn cái ánh mắt của con em thì đằng hắng đánh trống lảng
“Sao! Em nhớ Tê hả?”
JiYeon không nói gì, cô bé chỉ khẽ gật đầu. HyoMin đưa tay vuốt tóc con nhỏ, nhẹ nhàng
“Ngoan, ngày mai là Tê về rồi! Đừng buồn”
“Unnie, thế unnie có nhớ Victoria với mấy người bên kia không?”
“Sao em hỏi thế?”
“Tại em thấy mình về đây lâu quá trời! mà 2 người lại yêu nhau mà! Em mới có 1 ngày đã không chịu nổi rồi”
“Thế em có nhớ mấy người đó không?”
“Có chứ unnie~”
“Thế thì dĩ nhiên là unnie cũng nhớ bọn họ rồi! Còn Viccie thì giống như em nhớ Tê ấy”
Con nhóc bất giác đỏ mặt cười tủm tỉm nhìn yêu chết đi được (trong mắt fangirl) và dở hơi chết đi được (trong mắt HyoMin). Và thế là thay vì mặc xác con em mình ngồi tự kỉ thì HyoMin_thông minh_độ lượng_nhất_quả_đất đã ra tay cứu giúp nó thoát khỏi trạng thái bệnh lí tự kỉ
“JiYeon àh, Tê nói em dậy thì gọi ngay cho nó đấy! Mau gọi đi”
“Ah, cảm ơn unnie”
Rồi nó chạy đi 1 mạch, miệng vẫn cười hết sức ngớ ngẩn
Sau khi đuổi khéo con em đi để rảnh rang đọc truyện, HyoMin thầm tự cảm phục bản thân quá đỉnh khi có thể tiếp chuyệỵoi, nói chuyện với nó hại não thấy ớn, người đâu khờ phát sợ! bộ nó bị tẩy não chắc??!! Và rồi HyoMin ta lại tiếp nằm phè phỡn tự sướng với quyển truyện
.
.
.
.
.
.
EunJung, SoYeon và JiYeon ngồi trong bếp táy máy nghịch cái máy làm kem Mây mới gửi. Bây giờ mới có 5h nên tụi nó vẫn chưa phải đi ngay. Ngoài phòng khách HyoMin đang lẽo đẽo theo Lin, tay cầm quyển truyện rách nát miệng nheo nhéo
“Lin!Lin!Lin!Lin! Lin Có muốn học ức chế thần chưởng không?”
“Em không có rảnh chơi mấy thứ khùng đó đâu”
“Ầy cũng được thôi, nhưng nếu Tê nó mà biết là vì em mà Ji đi lạc thì…em sẽ bị tiêu diệt *evil smile*”
Khựng
“Rồi thế unnie muốn gì?”
“Đây nè đây nề! Ức chế thần chưởng”
“Là cái gì?”
“Trong này nói “Muốn học được thì phải…TỰ HOẠN”
.
.
.
.
.
“Đồ điên” Bỏ đi
“Ấy Lin àh! Lin àh~~~~~~~” Chạy theo
Bộ cô ta muốn em mình tự hoạn lắm sao
“Hai người đó làm gì vậy?” Ji hiếu kì ngó nghiêng.
“Em kệ tụi nó! Cho dâu, kem tươi và đá bào vào đây, xau nhuyễn ra” SoYeon cầm quyển sách hướng dẫn chỉ đạo “EunJung kiếm cái bát để đổ vào”
“nút này hả unnie?”
“Đúng rồi”
Rè…Rè…Rè…Rè…Rừ…Rừ…Rừ…Rừ….khặc…khặc….PHỌT
.
.
.
.
“Ji àh, Người ta phát minh ra cái nắp đậy không có thừa đâu em” SoYeon người run bần bật răng miệng nghiến ken két, mặt tèm lem toàn kem với đá. Chẳng lọYi nó quên đậy nắp nên mới có sự việc lồi lõm như vầy. SoYeon tức lắm mà cóc dám quát nạt con bé. EunJung đứng bụm miệng khổ sở nhịn cười, thấy thế Sâu nóng mặt, giận cá chém thớt
“Jungie kia, cười cái gì! Mau dọn dẹp nhanh lên, bực bội”
“Eh! Đâu phải tại em”
“Chứ mày ngon bắt nó *chỉ Ji* dọn đi”
“Sao unnie không dọn?”
“Unnie lớn nhất được quyền sai bảo, cấm cãi”
“Đâu ra”
“Cãi hả?”
“Không có”
“Vậy dọn đi”
“Biết rồi”
Jungie mặt chảy dài như cái bơm lủi thủi đi kiếm cái giẻ lau, lau những chỗ bị bắn. Ji đứng dòm rất “không phải việc của mình” trong khi Sâu chui vào WC rửa mặt, tiện thể selca vài tấm khoe rối rít, cười ầm ĩ làm Jungie muốn xông tới phi cho cái giẻ lau vào mặt. Cô ngồi lau mà trong đầu tưởng tượng ra cảnh mình cầm AK nã điên cuồng vào Sâu cho hả dạ. Miệng chốc chốc lại lầm bầm
“Tui méc GaYoon cho coi”
Con nhóc có vẻ khá tin tưởng vào sức mạnh của vocalist.
Jungie nghiến răng cật lực lau cái bàn trông như bãi phân, mắt liếc Sâu muốn lòi tròng, tức mà không làm gì được, nhận lúc mụ còn đang tí tởn cười tít mắt khoe tấm hình selca mới nhất cho Lin, cô giơ ngón giữa về phía vị_unnie_lớn, miệng liên tục
“Fặc Fặc Fặc”
Đang múa máy rất khí thế thì Tôm chợt khựng lại khi nhìn thấy con em bé nhỏ đang trợn mắt lên nhìn mình khinh bỉ, Jungie cứng họng giữ nguyên tư thế quái dị nhìn lại con em không nói được gì. Ji nghiêng đầu
“Unnie ah~ cái này là gì thế?” Vừa nói vừa chỉ chỉ vào 2 cái ngón giữa đang hướng về phía Sâu
“Ah…Oh…uh…Cái…Cái này là ờh…ờh là Hihihahahoho~ đúng rồi là cười Hihihahahoho ~”
“Hihihahahoho ạh?! Em biết rồi unnie” Nó trưng cái mặt như vừa được khai sáng cười tít mắt tung tấy chạy đi. Jungie đứng đần thộn ra đó, không tin vào những gì mình vừa phun ra với con em, thầm mong là nó không nói với ai không thì đời cô coi như thê thảm rồi.

_________________
[Threeshot][PG] Một ngày thiếu TêTê 7083236347_de9bb770cf
i.love.u

/icon.tumblr/sign.patmoon@flickr/
Về Đầu Trang Go down
https://a2twinkle.forumvi.com
Ừ, tao đẹp zai mà :">
HunHan-AHolic <3
HunHan-AHolic
Ừ, tao đẹp zai mà :" />

Tổng số bài gửi : 56
Dang vọng : 1
Join date : 21/05/2012
Age : 21
Đến từ : A2 Family

[Threeshot][PG] Một ngày thiếu TêTê Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: [Threeshot][PG] Một ngày thiếu TêTê   [Threeshot][PG] Một ngày thiếu TêTê EmptyWed Jun 27, 2012 5:18 pm

Loading
Chap 3:

Sân bay hôm nay không đông lắm, cả bọn sách túi đi hiên ngang trong sảnh chuẩn bị làm thủ tục check in. HyoMin cầm chắc tay Ji cho khỏi lạc, mắt láo liên đảo lung tung canh chừng đám còn lại. Anh quản lí đã đi gửi đồ rồi nên giờ người chịu trách nhiệm sẽ là HyoMin và SoYeon. Mà tin SoYeon chỉ có nước bán thân mua bánh bao, thế cho nên…
“Yah! Mấy người om sòm quá! Chờ chút nữa thôi mà, kêu réo lắm thế! Canh chừng 1 đứa *chỉ JiYeon* là đủ tổn thọ rồi nhá” HyoMin dùng cái uy leader tạm thời *tự phong* để than vãn nhưng có vẻ chả ai chịu nghe. Trừ JiYeonđã bị cô giữ chặt thì tụi kia lại chạy tứ tung mua cái này cái nọ. Om sòm! Ngay lúc HyoMin tính giật phăng cái khẩu trang ra để thét gào mấy đứa nhỏ thì anh quản lí quay lại. Ơn trời là thế.
“Mấy đứa vào check in đi, sắp tới giờ bay rồi! Cẩn thận đấy”
Anh quản lí đẩy đẩy tụi nó vào trong, còn mình thì đi cuối cùng để trông chừng. TaeMin đã dặn là phải đi cùng JiYeon, lạc một cái nó nổi khùng lên là anh cũng chết. Ầy tốt nhất là gọi thêm cứu viện, kêu thêm tụi bên Hàn ra đón. Càng đông càng có nhiều người trông Ji dùm. Anh quản lí cười tủm tỉm vì cái kế hoạch thông minh vô đối vủa mình vừa nghĩ ra. Trước khi check in đã gọi ngay về Hàn điều động ra đón. Rồi cười tự mãn đút tay túi quần đi thẳng.
Sau vài tiếng ngủ vờ ngủ vật, nước miếng chảy ướt cả áo thì cả lũ cũng đặt chân tới sân bay. Xuống máy bay đứa nào cũng ngáp chảy cả nước mắt, chả còn sức mà láo nháo nữa. Anh quản lí tạm giao JiYeon cho HyoMin để đi lấy đồ, con bé có vẻ mệt, gục vào vai HyoMin trên băng ghế chờ mà ngủ ngon lành.
.
.
.
.
.
Tụi bên ngoài sau khi đợi được vài chục phút thì bắt đầu sốt ruột. Đứa bắn ruồi đứa đập muỗi, đứng ngồi la liệt ở cổng VIP tránh fan. SoHyun đứng cạnh Vic người đang ra sức rủa xả cái máy bay chết tiệt nào mà bay lâu thế, mãi chưa thấy đâu, chắc cậu ta đang muốn gặp HyoMin lắm rồi. Mây đứng dán mắt xuống đất, không biết để làm gì mà chăm chú thấy ớn. Thấy thế Amber và Sulli tò mò
“Mây, em nhìn cái gì thế?”
“Em đang đếm kiến í mà”
“Nhưng mà unnie có thấy con kiến nào đâu?”
“Thì em đang tìm kiến để đếm đây còn gì”
“…”
“…”
Chúng nó lại tiếp tục đứng ngáp ruồi với nhau. Ngáp tới sái quai hàm, chảy nước mắt, ngáp tới cái nỗi con ruồi bay vào còn chả buồn đuổi. Vật và vật vờ, thỉnh thoảng còn nghe tiếng ngáy.
Được một lúc nữa thì tụi nó bắt đầu bu ra cào cấu GaYoon, lắc lư điên cuồng người cô vocalist, cằn nhằn tại sao lâu thế. Yoon thật chỉ muốn tung cho mỗi đứa một chưởng mà gào “Bộ làm vocalist cái gì cũng phải biết hả???!! Máy bay bay chậm cũng là lỗi tại tao sao” Nhưng rồi vì sợ mất hình tượng nên đành mở căng cặp mắt cú vọ của mình tia vào trong xem có thấy mống nào không. Rồi đôi mắt ấy sáng quắc lên, một cước đá văng tụi bâu xâu xung quanh, chạy tới bám vào cửa hú hét
“YAH! TAEEEEEEEEEEE! TAEEEEEEEEEEEEEEE! Anh Tềề~! Hú Hú! Đây này~ dòm đi đâu! Hú Hú”
Chắc cô ta sướng lắm vì tìm được đồng minh. Chỉ cần TaeMin lừ mắt 1 phát, cái lũ ruồi nhặng kia sẽ ngay lập tức ngừng vo ve mà xếp thành một hàng đều tăm tắp mà lị
Tae tay cầm túi xách, tay đút túi quần trông rất oách. Đưa mắt nhìn con người vừa gọi mình rồi cười 1 cái khoe răng trắng do dùng PS quá liều làm lóa mắt mấy thím đứng ngoài cửa
“Aigoo! Sao biết mà ra đón vậy? Tụi kia tới chưa thế?” Tê vỗ bôm bốp vào vai Yoon làm cô ta muốn nổ phổi
“Chưa có tới! Anh quản lí của mấy người gọi kêu ra đón mà. Ah! Mà *nói nhỏ* làm ơn gom tụi kia lại hộ em đi, quát hoài không xong”
Yoon thì thầm chỉ chỏ cái lũ đang làm loạn cái cửa VIP của người ta lên , giọng tha thiết. Tê đưa mắt nhìn theo, cười ruồi 1 phát ý nói “anh tưởng chú thế nào”, rồi đằng hắng
“YAH! Mấy đứa! Xếp hàng đứng ngang ra đây nhanh lên nào! TẬP HỢP!!!!!!!”
Rầm…Rầm…Rầm…
“TRánh ra”
“chỗ này của em”
“cái gì, mày phải nhường unnie chứ”
“SoHyun~ Mày dẫm vào bàn chân ngọc ngà của unnieeeee~ rách cả giầy rồi đền ngayyyyyyyyyyyyy”
“Yah! Kiến của em chạy hết mất rồi! Mấy người bắt đền đi huhu”
“Im đi”
“Yah~ blah blah blah”
Cả lũ xông vào chí chóe, xem chừng nếu không can thiệp thì có khi tụi nó choảng nhau ngay tại đây chỉ vì những lí do khiến người nghe cấm nín
“TẬP HỢP” TaeMin sau khi nhìn đau cả mắt, nghe muốn điếc lòi cả tai những âm thanh hỗn tạp từ phía tụi em đang tranh nhau chỗ đứng thì không chịu nổi mà gào lên! Tụi nhóc nghe được lời sấm truyền thì ngay lập tức đùn đẩy nhau sếp thành 1 hàng siêu vẹo, trông lồi lõm hết sức!
“Chúng em chào Tê (đại) ca! Anh mới về”
“Được rồi! đứng đó vào im lặng! Hiểu chưa”
“Dạ”
Yoon nhìn Tê, ánh mắt long lanh ngưỡng mộ. Nhưng ngưỡng mộ chả được bao lâu thì cậu lại phải dùng ánh mắt kì thị nhìn người anh lớn. Tê đứng chờ được gần nửa tiếng thì bắt đầu phát rồ lên vì vẫn chưa thấy ai đi ra cả, đặc biệt là JiYeon của anh ta. Mà khi Tê đã cáu thì đố có ai dám động vào. Không những thế, đâu phải chỉ có mình Tê đại ca phát điên, Ngay đến maknae ác quỷ cũng đã bùng nổ rồi. Cả lũ đứng ôm nhau run rẩy nhìn hai quả bom chuẩn bị phát nổ. Ngay khi Tê và Vic sắp phá tan nát cái cổng chờ của người ta thì 1 giọng nói gấp gáp thảm thiết vang lên. Không những chả giúp ích được gì mà còn góp phần làm mức độ thảm hại của cái cổng tăng lên nhiều lần
“Huhuhuhuhuhu mấy unnie ơi lạc mất JiYeon rồi~”
.
.
.
.
.
Lin sau khi phun được ra cái câu có tính phá hủy ngang tầm bom nguyên tử thì cũng thộn cả mặt ra nhìn Tê. Đầu tự rủa xả “Cái số mình khốn nạn, tại sao anh Tề lại ở đây chứ???” Rồi các dây thần kinh trong đầu không hiểu sao lại hóa thành Angel & Devil mà người ta hay thấy trong Tom&Jerry bay lởn vởn 2 bên léo nhéo
Angel vừa há mồm ra định nói thì bị Devil túm váy kéo ngã lăn quay
Devil: chạy điiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii Run for your life~ ở lại chết tươi ráng chịu
Angel: không được! còn JiYeon thì sao *ngóc dậy*
Devil: *đá* im mồm!
Angel: Lin, ta nghĩ lại rồi! trước tiên cứ bứt đầu cái con ngu xi kia đi đã
Devil: gì? Ngu xi? Mày chết điiiiiiii Kya~~~~~~ *xông vào*
Angel: Mày ngon vào đây
Devil: Đồ đàn ông mặc váy
Angel: Đồ đã hói còn bày đặt vuốt keo
Blah blah blah
Lin: Chúng mày im ngay không bà búng cho chó gặm bây giờ >
Người ngoài nhìn vào sẽ thấy một con khùng không đâu gào ầm ĩ trong khi chả có ai nói gì. Đã vậy còn nhảy tưng tưng lảm nhảm 1 mình như lên đồng.
Lin sau khi bóp nát 2 cái con ngớ ngẩn vô dụng trong tay thì cũng nhận thức được vấn đề của chính mình, thế là cô trợn mắt lên, lùi 1 chân về đằng sau lấy thế, ném vèo cái túi trông như cái bị rách của mình về phía trước rồi quay đầu chạy như bị chó rượt. Tụi kia đứng theo dõi toàn bộ quá trình phát điên của con em, mắt trợn lên phát sợ. Cả lũ cứ đứng đần ra đó nhìn một con điên vừa la hét vừa chạy cho tới khi bóng nó khuất dần trong đám đông mà vẫn chưa hoàn hồn. Chỉ khi cảm nhận được có 1 sức nóng kinh khủng cùng với tiếng gầm gừ ghê rợn vang lên bên cạnh, tụi nó mới quay sang và nhận ra, đại đế của chúng nó phát điên thật rồi
.
.
.
.
.
Lin chạy như điên về phía T7 hiện đang đứng lố nhố trước của nhà WC của sân bay, mồm ngoạc ra gào như cháy nhà. Mấy đứa kia đứng nhìn con em chạy một mạch vụt qua cả người chúng nó xông thẳng vào WC, chui vào 1 phòng vào sập cửa cái Rầm! Còn chưa hiểu chuyện gì thì chúng nó lại nghe thêm 1 loạt tiếng la hét nữa hướng về phía mình. Đưa mắt về hướng lúc nãy con Lin xuất hiện, chúng nó chỉ kịp nhìn thấy 6 mạng người lao tới với tốc độ tên lửa gọi bằng cụ. và rồi…
RẦM
Gần chục mạng người nằm đè lên nhau NGAY TRƯỚC CỦA NHÀ WC. Tụi nó nằm rên rỉ vì đau, sau phút choáng váng lấy lại được tinh thần, SoYeon_người bị đè bẹp, lòi cả mớ bánh bao mới cải thiện lúc tối_không chịu nổi tình trạng “bị đè” nên đã vùng lên, đá cho mỗi đứa bay về 1 ngả. Đứng như siêu nhân, tay giơ lên trời, áo bay phấp phới, xác người la liệt.
Amber, do quá uất ức vì bị tấn công bất ngờ, cô nằm lăn ra sàn ăn vạ, chân tay giãy đành đạch, mồm ngoạc ra gào thê lương
“Huhuhuhuhuhu đau quá~ Mẹ ơi nó đánh con huhuhu! Sulli ơi tớ gãy chân rồi, chảy máu trong, chuột rút, bệnh nan y khó chữa…huhuhuhuhuhu” vừa gào vừa giãy, mắt khô queo chả có giọt nước nào mà cứ nằm nấc cật lưc
Đám đông quay lại nhìn cái lũ đang đóng đô trước của nhà WC công cộng với ánh mắt kì thị, tụi nó đứng đó thì còn ai dám vào nhà WC giải quyết nữa chứ, đã vậy lại còn có 1 con chơi trội khóc lóc ầm ĩ, 1 con đứng ngửa mặt, giơ tay lên trời, chân rộng bằng vai mặt biểu cảm như kiểu “quyết tử cho tổ quốc quyết sinh” == thật làm người ta sợ, có buồn giải quyết, nhìn mặt chúng nó thì cũng tịt luôn.
Yoonie đảo mắt 1 vòng, phát hiện tình trạng đáng xấu hổ của cả lũ thì nhanh chóng lôi kéo từng đứa một tống hết vào WC không kịp suy nghĩ gì thêm. Chỉ là cô vocalist không để í đến tình huống mà ai cũng có thể dễ dàng suy ra! Đám đông lại được phen trợn mắt lên nhìn một túm 8, 9 đứa con gái mới phút trước còn vồ lấy nhau lăn lộn, bây giờ lại còn dắt díu nhau vào WC, trong đầu đồng cảm có chung suy nghĩ “Một lũ biến thái đi vệ sinh tập thể”. Đồ rằng nếu Yoonie mà biết được cái suy nghĩ chung đó, cô sẽ uất hận mà cắn lưỡi tự vẫn chết tươi không chừng.
Sau khi đã bình yên an toàn trong nhà WC, chúng nó nghe thấy tiếng sụt xịt phát ra từ cái phòng cuối cùng, tới lúc đó chúng nó mới nhớ ra cô bé Lin tội nghiệp, thế là phi ngay đến đập cửa rầm rầm
“Lin! Lin àh! Mở cửa”

“…”
“Linnnnnnnnnnnnnnnnnnn! Mày chết rồi sao”
“Nếu ngoài đó là Tê oppa thì, vâng em chết rồi! Còn nếu là người khác thì…Em Lin đây! Cứu em huhu”
“không có Tề đâu, mau ra đi”
“thật không”
“Thật”
Cạch…Cảnh của bật mở, 1 con ngốc lò dò đi ra, mắt mũi tèm lem nước trông phát tội. Vừa nhìn thấy lũ chị em của mình, nó xồ tới ôm chặt bất cứ ai nó nhìn ra mà cụ thể là SoYeon, khóc lóc thê thảm, còn tiện thể xì mũi vào áo baozi làm cô ta tái mặt.
“YAH! Con không ra gì!!!!!! Dám xì mũi vào áo unnie sao~ đi ra đây *lôi kéo* unnie dẫn mày ra chỗ Tê” SoYeon uất hận lôi kéo con em_người đã mềm oặt khi nghe tên Tề_ra của nhà WC. Lũ còn lại trợn trừng mắt lên tá hóa giữ SoYeon lại
“Không được SoYeon! Em sẽ mua cho unnie bánh bao! Đừng lôi con Lin ra đó! Trông cái mặt nó thế kia xấu hổ lắm~ Mất hết cả hình tượng” GaYoon ôm chặt 1 bên chân của unnie mình lải nhải
“Bây giờ cho nó nhìn vào gương chắc nó cũng tăng xông mà chết mất thôi!” Sulli giữ chặt chân còn lại
“Tụi bây bỏ unnie ra~”
“Không”
“Bỏ ra”
“Không”
“BỎ”
“KHÔNG”
“KYAAAAAAA” tung chưởng siêu nhân, mỗi đứa bắn một hướng. Sau khi hoàn hồn, tụi nó lại xông vào, mỗi đứa hét một câu, mỗi câu một thứ tiếng tạp nham hết sức, SoYeon lại tung chưởng, chúng nó lại bắn, nhưng không bỏ cuộc quyết tâm giữ hình tượng bằng mọi giá mà không hề biết, cứ mỗi lần gào thét như thế, hình tượng của chúng nó giảm dần theo cấp số nhân bởi đám đông bên ngoài
Đám đông sau khi trông thấy 1 túm con gái chui vào nhà WC, đã chắc mẩm đó là 1 lũ biến thái không để đâu cho hết nên cũng biết đường không lảng vảng gần đó nữa! Nhưng được một lúc im lặng thì họ bắt đầu nghe thấy nhưng âm thanh kì quái kinh dị, đoạn hội thoại thú vị dễ làm cho người nghe nghĩ bậy ví như
“Bỏ ra”
“Không”
“Kyaaaaa”
“ahhhhhhh”
Suy nghĩ của đám đông: Ôi trời chúng nó lôi nhau vào đó làm cái trò đó ư? Tuổi trẻ thời này thật táo bạo
“Hahahahahaha” Lin do quá sợ, không biết nói gì nên cười như điên
“Mây làm gì đó, mau lại đây giúp đi chứ”
“Mặc xác nó nó đang đếm kiến”
“HAHAHAHAHAHAHAHA~ HUHUHUHUHU~ HAHAHAHAHA~”
Suy nghĩ của đám đông: Ôi trời, sướng quá nên cười chăng, tuổi trẻ ngày nay thật không biết ngại là gì mà *đỏ mặt* (các bác đang suy nghĩ cái gì thế ạh)
Và còn hàng lô hàng lốc những tiếng gào, rú, la, gầm, khóc, cười, mếu máo…phát ra từ cái nhà WC, hàng loạt những suy nghĩ sai lệch của đám đông bên ngoài, ngay cả bảo vệ cũng sợ tới mức đứng run lập cập xa cả trăm mét không dám liều mạng đi vào kiểm tra “vào đó nhỡ chúng nó phát bệnh cắn cho phát, lây bệnh dại thì tịt đời?” chú bảo vệ đã nghĩ như thế đấy
Tạm bỏ qua cái nhà WC đầy rẫy thị phi và đám đông không đứng đắn. TaeMin lúc này đang thực sự tức giận! Không tìm thấy JiYeon, cũng không thấy bóng dáng tên nào trong nhóm cả, anh đứng chửi rủa cái lũ chết tiệt kia tới nỗi nếu chúng nó mà đứng đây chắc đã lõm cả mặt rồi! Rút điện thoại ra chọc điên cuồng như muốn đâm nát cái màn hình đáng thương, anh nhắn tin cho cả 10 tên ăn hại không biết đang ở cái xó nào, rồi nhét nó lại vào túi quần.
.
.
.
.
Cả lũ đang oánh nhau khí thế thì điên thoại cả 10 tên cũng rung lên kịch liệt. Chúng nó đồng loạt buông nhau ra giơ điên thoại lên như khoe của, là tin nhắn từ “Anh Tề”. Lin nhìn thấy tên người gửi thì tăng xông, ngất ngay tại chỗ, điện thoại trong tay bắn thẳng vào cầu xí.
“Mấy người giỏi lắm! về tới KTX thì tự giác làm theo luật! đừng để tôi phải nhắc lại!”
Tê sau khi đi mọi ngõ ngách của cái sân bay vẫn không thấy JiYeon đâu cả, chỉ còn mỗi nhà WC là anh chưa có vào, không phải là không có ý định xông vào nhưng đã bị đám đông bên ngoài ngăn lại. Họ nói “Nếu không muốn chết thì đừng dại chui vào, trong đó có mấy con biến thái đáng sợ lắm”. Lúc đầu cũng định mặc kệ mà vào kiểm tra, anh có võ mà, nhưng rồi ngẫm lại Ji của anh không thể điên như cái lũ mà đám đông mô tả được, hơn nữa bảo vệ còn sợ không dám chui vào giải tán lũ điên đó thì kể cũng ớn thật! thế là TaeMin phẩy ta bỏ qua, mặt vênh lên ý nói “không phải ta sợ, mà tại Ji của ta không thể ở cùng lũ điên đó được nên ta mới đi”. Anh còn lên cả loa của sân bay gào ầm trời “Bé Park Ji Yeon 20 tuổi về ngay sảnh VIP có người nhà đang chờ” nhưng cũng không ăn thua. Đang không biết làm thế nào thì điên thoại của anh rú inh ỏi. Là anh quản lý T7
“Alo…”
“TaeMin, cậu đang ở cái chỗ chết tiệt nào thế hả?! có biết tụi này chờ bao lâu rồi không”
“hyung, em không tìm được Ji, cái lũ kia cũng trốn mất rồi. Em…”
“Cậu lảm nhảm cái quái gì đây? JiYeon đang ở đây cùng với quản lý của các cậu mà, 2 người đó ra đây từ hơn 1 tiếng trước rồi”
.
.
.
.
ĐOÀNG……chim bay rụng cả lông
.
.
.
.
“CÁI QUÁI GÌ???????????? CHỖ ĐÓ LÀ CÁI CHỖ CHẾT TIỆT NÀO HẢ….hyung”
“Ờh…ờh… bên ngoài sân bay, chỗ bãi đậu xe ngoài trời đó mà…”
“Cụp…tít tít tít…”
“Huhuhu cái thằng không ra gì, thằng xấu xa, tui lo cho tụi nó mà nó nỡ quát tui! Huhu” Anh quản lý T7 1 ôm mặt ăn vạ, JiYeon và quản lý của T7 2 đứng tròn mắt ra nhìn.
“Sao thế? Nó nói gì?” được 1 lúc, do không chịu nổi màn ăn vạ dai dẳng của bạn mình, quản lý T7 2 mới tìm cách đổi chủ đề
“Nó lảm nhảm cái gì đáy mà JiYeon bị lạc… rồi cái gì mà bọn kia trốn đi đâu đó…” vẫn sụt sịt lấy tay áo lau mũi
“Cái…”
“JiYeon~” Anh quản lí đang định hỏi lại vì sợ mình nghe nhầm thì nghe thấy cái giọng ồm ồm quen quen, giật thót, phóng mắt ra nhìn
JiYeon nghe có người gọi tên mình thì quay ra và ngay lập tức cười toe toét khi thấy TaeMin đang chạy hùng hục về phía mình.
“Tê tê~” Cô chạy thẳng về phía anh đưa tay bám vào cổ anh đu lên. Tê vứt cái túi rách nát yêu quý sang một bên đưa tay ôm chặt lấy tiểu bảo bối của mình! Anh bây giờ cóc có quan tâm tới cái gì nữa, anh tìm được Ji rồi. Anh đã lo lắng bao nhiêu, tức tới trào họng khi nghe con Lin thông báo tin shock, lỡ mà không tìm được cô chắc anh cho 1 quả bom liều chết luôn í chứ. Nghĩ vậy anh lại càng siết chặt khủng long của anh hơn nữa
Hai đứa cứ đứng đó ôm nhau tới quên cả nhân loại. 2 anh quản lý đứng nhìn chép miệng lắc đầu “chắc nhớ nhau quá quên cả xấu hổ là gì rồi”. Vừa lúc bọn kia lò dò đi ra, xúm xít lại đùn đẩy nhau đi trước! chẳng là sau khi nhận được tin nhắn của Tề đại đế, chúng nó ngồi thất thần trong toilet tự kỉ với nhau, con Lin sau khi tỉnh dậy và được thông báo tin buồn, nó tái mét mặt, cộng thêm việc cái điện thọai yêu quý tử nạn, nổi lềnh phềnh trong bồn cầu, nó lại ngất lần 2. Chỉ tới khi anh quản lý nhắn tin, kêu tụi nó mau ra xe để về thì chúng nó mới dám thò đâu ra khỏi chỗ trốn, dắt díu nhau đi ra, và chẳng hiểu tại sao người ta tránh chúng nó như tránh hủi, lại còn nhìn với ánh mắt kì thị rồi còn xì xầm cái gì mà “mau tránh đi không nó cắn bây giờ”. Ra tới nơi thì lại thấy Tề đứng ôm Ji, tụi nó thở ra nhẹ nhõm, dù gì thì chúng nó cũng lo cho con nhóc nữa mà!
Tê bỏ Ji ra nhìn 1 lượt tiểu bảo bối xem có mất miếng nào không, hôn nhẹ lên môi nhóc một cái, anh quay sang nhìn anh quản lí cái kiểu “hyung mau giải thích chuyện này đi nếu không thì hyung cũng sẽ chịu phạt với lũ kia đấy”. Anh quản lí tái mặt lắp bắp
“Eh! Hyung có làm gì đâu, lúc đi lấy hành lí về thì thấy tụi nó đang ngáy o o trên băng ghế áh, hyung đang định gọi tụi nó thì Ji dậy rồi đòi đi WC, hyung có đá con Lin dặn nó kêu tụi kia dậy ra xe để dẫn Ji đi đấy chứ, lúc í nó còn gật đầu lia lịa cơ mà” Lin mặt xanh lè liếc nhìn Tê, người đang lườm về phía mình muốn thủng 1 lỗ trên mặt. Rồi nó nằm vật ra đất! Ngất. Tề quay lại phía anh quản lí nghe tiếp “Rồi khi ra đây hyung vẫn không thấy mấy đứa đâu, rồi em gọi nói là em về thế nên anh vs cậu ta *chỉ anh quản lí T7 1* quyết định đứng chờ! Sau đó thì em biết rồi đấy”
“có vậy thôi sao?”
Hai anh quản lý đứng gật lia lịa mắt cún con mở to tròn. Tề thở ra nhìn về phía mấy con nhóc láo nháo kia làm tụi nó giật thót, tổn thọ quá đi
“Mấy người biết là khi về nhà phải làm gì rồi chứ hả?”
“Dạ biết/Biết”
“Tốt” Anh quay lại phía tiểu bảo bối trong tay minh, cười cười “về nhà nào! Em vui không khủng long (?)”
JiYeon cười tít mắt, nghĩ một lúc rồi như nhớ ra cái gì đó, nó đưa bàn tay lên và…giơ ngón giữa ra ngay trước mặt Tê, mặt vẫn cười ngây thơ. Tề trợn mắt lên nhìn chằm chằm vào cái ngón tay xinh đẹp của Ji. Không chỉ mình Tề, cả lũ loăng quăng kia và 2 anh quản lí cũng trợn ngược mắt lên nhìn trừng trừng về phía sự việc đang diễn ra, mổm mở ra không khép lại nổi
“J…Ji ah~ Cá…cái này là…”
“Là hihihahahoho đấy” Jungie tái mét, tự muốn vả vào mặt mình
“Hi…Hihihahahoho?????”
“Dạ~ Tê hỏi em có vui không mà! Em đang rất vui vì được gặp Tê với mấy unnie nên e muốn cười!”
“Đứa mất dạy nào… Àh không, ai tốt bụng dạy em cái này thế?” Tề cố tình nghiến răng ở chữ “tốt bụng” như 1 lời cảnh cáo. Jungỉ phát hoảng, mặt cắt không còn 1 giọt máu nhìn chằm chằm vào Ji
“Là Jungie unnie đó ạh!” Cả lũ quay ngoắt về phía Jungie mồm há thậm chí còn rộng hơn nữa, không tin vào tai mình.
Jungỉ trợn mắt lên quay đầu bỏ chạy, đằng sau còn nghe tiếng gầm đáng sợ mà cậu biết chắc chắn là của Tề.
“HAM EUN JUNGGGGGGGGGGGGGGGGGGG”
Không biết là do quá sợ nên hoa mắt hay thật sự là như thế mà trước khi quay đầu bỏ chạy, cậu đã nhìn thẩy 1 nụ cười đểu trên môi của cô maknae ngây thơ Park Ji Yeon

_________________
[Threeshot][PG] Một ngày thiếu TêTê 7083236347_de9bb770cf
i.love.u

/icon.tumblr/sign.patmoon@flickr/
Về Đầu Trang Go down
https://a2twinkle.forumvi.com
Sponsored content




[Threeshot][PG] Một ngày thiếu TêTê Empty
Bài gửiTiêu đề: Re: [Threeshot][PG] Một ngày thiếu TêTê   [Threeshot][PG] Một ngày thiếu TêTê Empty

Loading
Về Đầu Trang Go down
 

[Threeshot][PG] Một ngày thiếu TêTê

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
We Are One :: Our Talents :: Fiction-